華陽洞天

宋代 李之儀
洞天名此山,於此實第八。東將秦岳連,西與岷峨軋。 磴道端可通,足亦若相戛。我欲踵其武,苔徑特見滑。 屢試輒復卻,宛似物初遏。周行半天下,是等三四閱。 有無終可疑,雷同慚小黠。退之固頡頏,桃源蓋強說。 卒謂武陵傳,何殊眼著楔。孔子亦獵較,此理信難輟。
dòng tiān míng shān   shí dōng jiāng qín yuè lián   西 mín é
dèng dào duān tōng   ruò xiāng jiá zhǒng   tái jìng jiàn huá
shì zhé què   wǎn chū è zhōu xíng bàn tiān xià   shì děng sān yuè
yǒu zhōng   léi tóng cán xiǎo xiá tuì 退 zhī jié háng   táo yuán gài qiáng shuō
wèi líng chuán   shū yǎn zhe xiē kǒng liè jiào   xìn nán chuò