華陽洞

宋代 林逋
華陽山雨拂輕塵,獨步煙霞訪隱真。 笑傲太平雲外客,安閒清世夢中身。 金章名重人稱貴,布褐才高道不貧。 吟罷洞天風正淡,自知凡骨定逢人。
huá yáng shān qīng chén   yān xiá fǎng yǐn zhēn
xiào ào tài píng yún wài   ān xián qīng shì mèng zhōng shēn
jīn zhāng míng zhòng rén chēng guì   cái gāo dào pín
yín dòng tiān fēng zhèng dàn   zhī fán dìng féng rén