華胥引

宋代 陳允平
涵空斜照,掠水輕嵐,滿天紅葉。雁泊平蕪,鳧依亂荻聲唼唼。寂寞金井梧桐,漸轆轤伊軋。明月紗窗,夜寒孤枕應怯。 吟老西風,笑衰髯、頓疏如鑷。錦箋勤重,頻剔蘭燈自閱。多謝征衫初寄,尚寶香熏篋。愁憶家山,夢魂飛度千壘。
hán kōng xié zhào   lüè shuǐ qīng lán   mǎn 滿 tiān hóng yàn píng   luàn shēng shà shà jīn jǐng tóng   jiàn lu zhá míng yuè shā chuāng   hán zhěn yīng qiè
yín lǎo 西 fēng   xiào shuāi rán dùn shū niè jǐn jiān qín zhòng   pín lán dēng yuè duō xiè zhēng shān chū   shàng bǎo xiāng xūn qiè chóu jiā shān   mèng hún fēi qiān lěi