華胥引

宋代 方千里
長亭無數,羈客將歸,故園換葉。乳鴨隨波,輕苹滿渚時共唼。接眼春色何窮,更櫓聲伊軋。思憶前歡,未言心已愁怯。 欺鬢吳霜。恨星星、又還盈鑷。錦紋魚素,那堪重翻再閱。粉指香痕依舊,在繡裳鴛篋。多少相思,皺成眉上千疊。
cháng tíng shù   jiāng guī   yuán huàn suí   qīng píng mǎn 滿 zhǔ shí gòng shà jiē yǎn chūn qióng   gèng shēng zhá qián huān   wèi yán xīn chóu qiè
bìn shuāng hèn xīng xing yòu hái yíng niè jǐn wén   kān zhòng fān zài yuè fěn zhǐ xiāng hén jiù   zài xiù cháng yuān qiè duō shào xiāng   zhòu chéng méi shàng qiān dié