畫學董生畫山水屏風

宋代 蘇轍
承平百事足,鴻都無不有。 策牘試篆隸,丹青寫飛走。 紛然四方集,狐兔卒林藪。 何人知有益,長嘯呼鷹狗。 奔逃走城邑,驚顧念餬口。 素屏開白雲,稱我茅檐陋。 濡毫願揮酒,峰巒映岩竇。 巨石連地軸,飛布瀉天漏。 縈山一徑通,過水微橋構。 山家煙火然,遠寺晨鐘叩。 僧從何方來,行速午齋後。 有客呼渡船,隔水惟病叟。 聽然發一笑,此處定真否。 人生初偶然,與此誰夭壽。 厄窮妄自憐,一醉輒日富。 客至亦茫然,邊我沽斗酒。
chéng píng bǎi shì   hóng dōu yǒu  
shì zhuàn   dān qīng xiě fēi zǒu  
fēn rán fāng   lín sǒu  
rén zhī yǒu   cháng xiào yīng gǒu  
bēn táo zǒu chéng   jīng niàn kǒu  
píng kāi bái yún   chēng máo yán lòu  
háo yuàn huī jiǔ   fēng luán yìng yán dòu  
shí lián zhóu   fēi xiè tiān lòu  
yíng shān jìng tōng   guò shuǐ wēi qiáo gòu  
shān jiā yān huǒ rán   yuǎn chén zhōng kòu  
sēng cóng fāng lái   xíng zhāi hòu  
yǒu chuán   shuǐ wéi bìng sǒu  
tīng rán xiào   chù dìng zhēn fǒu  
rén shēng chū ǒu rán   shuí yāo shòu  
è qióng wàng lián   zuì zhé  
zhì máng rán   biān dǒu jiǔ