華溪仄

金朝 長筌子
華溪仄。春風也是人間客。人間客。飄零南北,幾時休息。不如學個商山伯。石樓雲殿銷塵跡。銷塵跡。丹丘閒看,老松千尺。
huá chūn fēng shì rén jiān rén jiān piāo líng nán běi shí xiū   xué shāng shān shí lóu yún diàn xiāo chén xiāo chén 殿 dān qiū xián kàn lǎo sōng qiān chǐ