華山西谷 其二

清代 魏源
溪山各無言,萬去所酣醉。水石各無心,萬松為映漬。 松雲幾萬重,浸得衣渾翠。身似魚游空,何待生羽翼。 仰視峽中天,古井瀾不沸。咳唾不敢輕,谷響殷潮勢。 步步皆岳魂,息息通仙愾。瑩然一寸心,蒼蒼照天地。 詩難狀碧空,夢亦浮元氣。何人蒼龍嶺,俯瞷思飄墜。 請謝世網塵,和枕秋雲睡。仙犬守雲扃,毋許漁樵至。
shān yán   wàn suǒ hān zuì shuǐ shí xīn wàn   sōng wèi yìng    
sōng yún wàn zhòng   jìn hún cuì shēn shì yóu kōng   dài shēng    
yǎng shì xiá zhōng tiān   jǐng lán fèi tuò gǎn qīng   xiǎng yīn cháo shì    
jiē yuè hún   tōng xiān kài yíng rán cùn xīn cāng   cāng zhào tiān    
shī nán zhuàng kōng   mèng yuán rén cāng lóng lǐng   jiàn piāo zhuì    
qǐng xiè shì wǎng chén   zhěn qiū yún shuì xiān quǎn shǒu yún jiōng   qiáo zhì