畫山水

明代 李東陽
山家住在雲深處,眼見雲來復雲去。朝隨爽氣入空山,夕變浮嵐掛高樹。 蒙茸草色迷東西,石路崎嶇高復低。槿花成籬竹為障,中兩幽人屹相向。 芒鞋鐵杖烏角巾,白頭雙鬢何繽紛。來時似帶林霏濕,坐久不知山日曛。 門前落葉仍多掃,故人相期苦不早。杳靄疑無遠寺鐘,喔啞忽有中流棹。 危橋雨過苔應滑,後圃花殘人未老。若耶雲門未可登,天姥匡廬夢空到。 乾坤浩蕩真無極,詩話一燈青未了。絕勝王郎興盡時,扁舟載雪山陰道。
shān jiā zhù zài yún shēn chù   yǎn jiàn yún lái yún cháo suí shuǎng kōng shān   biàn lán guà gāo shù    
méng róng cǎo dōng 西   shí gāo jǐn huā 槿 chéng zhú wèi zhàng zhōng   liǎng yōu rén xiāng xiàng    
máng xié tiě zhàng jiǎo jīn   bái tóu shuāng bìn bīn fēn lái shí shì dài lín fēi shī zuò   jiǔ zhī shān xūn    
mén qián luò réng duō sǎo   rén xiàng zǎo yǎo ǎi yuǎn zhōng ō   yǒu zhōng liú zhào    
wēi qiáo guò tái yīng huá   hòu huā cán rén wèi lǎo ruò yún mén wèi dēng tiān   kuāng mèng kōng dào    
qián kūn hào dàng zhēn   shī huà dēng qīng wèi liǎo jué shèng wáng láng xìng jìn shí piān   zhōu zǎi xuě shān yīn dào