華山女

唐代 韓愈
街東街西講佛經,撞鐘吹螺鬧宮庭。廣張罪福資誘脅, 聽眾狎恰排浮萍。黃衣道士亦講說,座下寥落如明星。 華山女兒家奉道,欲驅異教歸仙靈。洗妝拭面著冠帔, 白咽紅頰長眉青。遂來升座演真訣,觀門不許人開扃。 不知誰人暗相報,訇然振動如雷霆。掃除眾寺人跡絕, 驊騮塞路連輜輧。觀中人滿坐觀外,後至無地無由聽。 抽簪脫釧解環佩,堆金疊玉光青熒。天門貴人傳詔召, 六宮願識師顏形。玉皇頷首許歸去,乘龍駕鶴來青冥。 豪家少年豈知道,來繞百匝腳不停。雲窗霧閣事恍惚, 重重翠幕深金屏。仙梯難攀俗緣重,浪憑青鳥通丁寧。
jiē dōng jiē 西 jiǎng jīng   zhuàng zhōng chuī luó nào gōng tíng guǎng zhāng zuì yòu xié  
tīng zhòng xiá qià pái píng huáng dào shì jiǎng shuō   zuò xià liáo luò míng xīng
huà shān ér jiā fèng dào   jiào guī xiān líng zhuāng shì miàn zhù guān pèi  
bái yàn hóng jiá cháng méi qīng suì lái shēng zuò yǎn zhēn jué   guān mén rén kāi jiōng
zhī shuí rén àn xiāng bào   hōng rán zhèn dòng léi tíng sǎo chú zhòng rén jué  
huá liú sāi lián píng guān zhōng rén mǎn 滿 zuò guān wài   hòu zhì yóu tīng
chōu zān tuō chuàn jiě huán pèi   duī jīn dié guāng qīng yíng tiān mén guì rén chuán zhào zhào  
liù gōng yuàn shí shī yán xíng huáng hàn shǒu guī   chéng lóng jià lái qīng míng
háo jiā shào nián zhī dào   lái rào bǎi jiǎo tíng yún chuāng shì huǎng  
chóng chóng cuì shēn jīn píng xiān nán pān yuán zhòng   làng píng qīng niǎo tōng dīng níng