華清宮

唐代 李商隱
華清恩幸古無倫,猶恐蛾眉不勝人。 未免被他褒女笑,只教天子暫蒙塵。
huá qīng ēn xìng lún   yóu kǒng é méi shèng rén
wèi miǎn bèi bāo xiào   zhī jiào tiān zàn méng chén