浣溪紗 夜坐

宋代 李恰
颯颯秋聲百轉蓬,是煙是月總朦朧。思量寸寸是虛空。 踏雪了無痕可覓,行雲猶許夢能通。卻愁屈戌鎖重重。
qiū shēng bǎi zhuǎn péng   shì yān shì yuè zǒng méng lóng liáng cùn cùn shì kōng    
xuě liǎo hén   xíng yún yóu mèng néng tōng què chóu suǒ chóng chóng