浣溪紗 其二 盆中綠萼花漸零落矣,為作錦囊貯之

清代 陳去病
一盎瓊瑤貯古春。亭亭疑是洛波神。不堪明月老黃昏。 青鬢幾曾簪蓓蕾,白頭唯與共精魂。古歡新恨莫言恩。
àng qióng yáo zhù chūn tíng tíng shì luò shén kān míng yuè lǎo huáng hūn      
qīng bìn zēng zān bèi lěi   bái tóu wéi gòng jīng hún huān xīn hèn yán ēn