浣溪沙

宋代 張元干
榕葉桄榔驛枕溪。海風吹斷瘴雲低。薄寒初覺到征衣。歲晚可堪歸夢遠,愁深偏恨得書稀。荒庭日腳又垂西。
róng guāng láng zhěn hǎi fēng chuī duàn zhàng yún báo hán chū jué dào zhēng suì wǎn kān guī mèng yuǎn   chóu shēn piān hèn shū huāng tíng jiǎo yòu chuí 西