浣溪沙

宋代 向子諲
百斛明珠得翠蛾。風流徹骨更能歌。 碧雲留住勸金荷,取醉歸來因一笑。 惱人深處是橫波。酒醒情味卻知麼。
bǎi míng zhū cuì é fēng liú chè gèng néng
yún liú zhù quàn jīn   zuì guī lái yīn xiào
nǎo rén shēn chù shì héng jiǔ xǐng qíng wèi què zhī me