浣溪沙

宋代 蘇軾
白雪清詞出坐間。愛君才器兩俱全。異鄉風景卻依然。可恨相逢能幾日,不知重會是何年。茱萸仔細更重看。
bái xuě qīng chū zuò jiān ài jūn cái liǎng quán xiàng fēng jǐng què rán hèn xiāng féng néng   zhī zhòng huì shì nián zhū gèng zhòng kàn