浣沙溪

宋代 汪莘
屬余賦詞。遂以此意賦之。二月初二夜 白日青天蘸水開。落花江上玉鞭回。東君擎出牡丹來。 獨占洛陽春氣足,遂中天下作花魁。相知深處舉離杯。使君時擢浙東倉使。
shǔ suì zhī èr yuè chū èr
bái qīng tiān zhàn shuǐ kāi luò huā jiāng shàng biān huí dōng jūn qíng chū dan lái
zhàn luò yáng chūn   suì zhōng tiān xià zuo huā kuí xiāng zhī shēn chù bēi shǐ 使 jūn shí zhuó zhè dōng cāng shǐ 使