桓山

宋代 陳師道
平江如抱貫秦洪,雙嶺馳來欲並雄。 是物皆為萬世計,闔棺猶有一朝窮。 林巒特起終為污,美惡千年竟不空。 尚有風流羊叔子,稍經湔洗與清風。
píng jiāng bào guàn qín hóng   shuāng lǐng chí lái bìng xióng  
shì jiē wèi wàn shì   guān yóu yǒu zhāo qióng  
lín luán zhōng wèi   měi è qiān nián jìng kōng  
shàng yǒu fēng liú yáng shū zi   shāo jīng jiān qīng fēng