胡安人輓詩

明代 王夫之
幽蘭自著花,菖蒲自成節。激流難久生,溪風易吹折。 夙昔蘭閨英,金韜送遠道。歷歷視明星,悠悠思春草。 春草生有時,黃塵飛不已。白玉忍蒙沙,清流怨何駛。 上有龍標月,下有沅江水。沅水自東流,梧雲向南開。 蒲花生石上,芳節待歸來。
yōu lán zhù huā   chāng chéng jié liú nán jiǔ shēng   fēng chuī zhé    
lán guī yīng   jīn tāo sòng yuǎn dào shì míng xīng yōu   yōu chūn cǎo    
chūn cǎo shēng yǒu shí   huáng chén fēi bái rěn méng shā qīng   liú yuàn shǐ    
shàng yǒu lóng biāo yuè   xià yǒu yuán jiāng shuǐ yuán shuǐ dōng liú   yún xiàng nán kāi    
huā shēng shí shàng   fāng jié dài guī lái