歡樂辭

宋代 徐積
吁嗟人兮,人生凡幾何。汝胡不思兮,故為擾擾而紛紛。 人生如一夢兮,萬事如浮雲。汝胡不思兮,胡不為直道兮。 胡為薄物細故兮,疲精而勞神。汝之所得兮,余以為失兮。 汝之所失兮,余以為得兮。汝胡不思兮,胡不為義而為仁。 仁義之道如大路兮,人皆可以行兮,汝反以為艱兮。 汝胡不思兮,胡為失性而離真。禍既自召兮,福亦自棄兮。 汝胡不思兮,胡為乎災及其身。善惡之報各以其類至兮,汝胡不思兮,胡不觀乎古之人與今之人。 嗟予言不可忽兮,汝胡不思兮。汝其書諸紳,吁嗟人兮。
jiē rén   rén shēng fán   wèi rǎo rǎo ér fēn fēn    
rén shēng mèng   wàn shì yún   wéi zhí dào    
wéi   jīng ér láo shén zhī suǒ de   wéi shī    
zhī suǒ shī   wéi   wéi ér wèi rén    
rén zhī dào   rén jiē xíng   fǎn wéi jiān  
  wéi shī xìng ér zhēn huò zhào      
  wéi zāi shēn shàn è zhī bào lèi zhì     guān zhī rén jīn zhī rén    
jiē yán   shū zhū shēn   jiē rén