還家

宋代 呂本中
解鞍歇馬倦西遊,過眼文書且罷休。薄酒向人殊有味,長年於世已無求。 常情未語溝中木,俗眼能驚海上鷗。何處雲山不堪隱,更誰辛苦訪菟裘。
jiě ān xiē juàn 西 yóu   guò yǎn wén shū qiě xiū jiǔ xiàng rén shū yǒu wèi cháng   nián shì qiú    
cháng qíng wèi gōu zhōng   yǎn néng jīng hǎi shàng ōu chǔ yún shān kān yǐn gèng   shuí xīn fǎng qiú