黃州?此詩當為歐陽修作?

宋代 蘇軾
南山一尺雪,雪盡山蒼然。 澗谷深自暖,梅花應已繁。 使君厭騎従,車馬留山前。 行歌招野叟,共步青林間。 長松得高蔭,盤石堪醉眠。 只樂聽山鳥,攜琴寫幽泉。 愛之欲忘返,但苦世俗牽。 歸來始覺遠,明月高峰顛。
nán shān chǐ xuě   xuě jǐn shān cāng rán  
jiàn shēn nuǎn   méi huā yīng fán  
shǐ 使 jūn yàn cóng   chē liú shān qián  
xíng zhāo sǒu   gòng qīng lín jiān  
cháng sōng gāo yīn   pán shí kān zuì mián  
zhǐ tīng shān niǎo   xié qín xiě yōu quán  
ài zhī wàng fǎn   dàn shì qiān  
guī lái shǐ jué yuǎn   míng yuè gāo fēng diān