黃鶯兒

宋代 王詵
多情春意憶時節。北圃人來,傳道江梅,依稀芳姿,數枝新發。夸嫩臉著胭脂,膩滑凝香雪。問伊還記年時,正好相看,因甚輕別。 情切。往事散浮雲,舊恨成華發。算知空對,綺檻雕欄,孜孜望人攀折。愁未見苦思量,待見重端疊。願與永仿高堂,雲雨芳菲月。
duō qíng chūn shí jié běi rén lái   chuán dào jiāng méi   fāng 姿   shù zhī xīn kuā nèn liǎn zhù yān zhī   huá níng xiāng xuě wèn hái nián shí   zhèng hǎo xiāng kàn   yīn shén qīng bié
qíng qiē wǎng shì sàn yún   jiù hèn chéng huá suàn zhī kōng duì   kǎn diāo lán   wàng rén pān zhé chóu wèi jiàn liáng   dài jian zhòng duān dié yuàn yǒng fǎng 仿 gāo táng   yún fāng fēi yuè