皇天
皇天何苦我猶存,碎卻袈裟拭淚痕。白鶴歸來還有觀,梅花斫盡不成村。
人間早識空中電,塞上難招嶺外魂。孤雁乍鳴心欲絕,西堂鐘鼓又黃昏。
huáng
皇
tiān
天
hé
何
kǔ
苦
wǒ
我
yóu
猶
cún
存
,
suì
碎
què
卻
jiā
袈
shā
裟
shì
拭
lèi
淚
hén
痕
bái
。
hè
白
guī
鶴
lái
歸
huán
來
yǒu
還
guān
有
méi
觀
,
huā
梅
zhuó
花
jǐn
斫
bù
盡
chéng
不
cūn
成
村
。
rén
人
jiān
間
zǎo
早
shí
識
kōng
空
zhōng
中
diàn
電
,
sāi
塞
shàng
上
nán
難
zhāo
招
lǐng
嶺
wài
外
hún
魂
gū
。
yàn
孤
zhà
雁
míng
乍
xīn
鳴
yù
心
jué
欲
xī
絕
,
táng
西
zhōng
堂
gǔ
鍾
yòu
鼓
huáng
又
hūn
黃
昏
。