黃泥坂詞

宋代 蘇軾
出臨皋而東騖兮,並叢祠而北轉。 走雪堂之陂陀兮,歷黃泥之長坂。 大江洶以左繚兮,渺雲濤之舒捲。 草木層累而右附兮,蔚柯丘之囪蒨。 余旦往而夕還兮,步徙倚而盤桓。 雖信美而不可居兮,苟娛余於一眄。 余幼好此奇服兮,襲前人之詭幻。 老更變而自哂兮,悟驚俗之來患。 釋寶璐而被繒絮兮,雜市人而無辨。 路悠悠其莫往來兮,守一席而窮年。 時游步而遠覽兮,路窮盡而旋反。 朝嬉黃泥之白雲兮,暮宿雪堂之青煙。 喜魚鳥之莫余驚兮,幸樵蘇之我嫚。 初被酒以行歌兮,忽放杖而醉偃。 草為茵而塊為枕兮,穆華堂之清宴。 紛墜露之濕衣兮,升素月之團團。 感父老之呼覺兮,恐牛羊之予踐。 於是蹶然而起,起而歌曰月明兮星稀, 迎余往兮餞余歸。歲既宴兮草木腓, 歸來歸來兮,黃泥不可以久嬉。
chū lín gāo ér dōng   bìng cóng ér běi zhuǎn  
zǒu xuě táng zhī tuó   huáng zhī cháng bǎn  
jiāng xiōng zuǒ liáo   miǎo yún tāo zhī shū juàn  
cǎo céng lèi ér yòu   wèi qiū zhī cōng qiàn  
dàn wǎng ér hái   ér pán huán  
suī xìn měi ér   gǒu miǎn  
yòu hǎo   qián rén zhī guǐ huàn  
lǎo gēng biàn ér shěn   jīng zhī lái huàn  
shì bǎo ér bèi zēng   shì rén ér biàn  
yōu yōu wǎng lái   shǒu ér qióng nián  
shí yóu ér yuǎn lǎn   qióng jìn ér xuán fǎn  
cháo huáng zhī bái yún   宿 xuě táng zhī qīng yān  
niǎo zhī jīng   xìng qiáo zhī mān  
chū bèi jiǔ xíng   fàng zhàng ér zuì yǎn  
cǎo wèi yīn ér kuài wèi zhěn   huá táng zhī qīng yàn  
fēn zhuì zhī shī   shēng yuè zhī tuán tuán  
gǎn lǎo zhī jué   kǒng niú yáng zhī jiàn  
shì juě rán ér   ér yuē yuè míng xīng  
yíng wǎng jiàn guī suì yàn cǎo féi    
guī lái guī lái   huáng jiǔ