黃鶴

宋代 曹勛
子晉升真後,茅君謁帝初。 靈風翔羽葆,舒轡聳雲裾。 凌虛前虎節,方駕後龍輿。 平旦辭龜嶺,禺中過鳳虛。 故里頻遷改,山川遽有無。 當時武昌水,清淺轉城隅。
jìn shēng zhēn hòu   máo jūn chū  
líng fēng xiáng bǎo   shū pèi sǒng yún  
líng qián jié   fāng jià hòu lóng 輿  
píng dàn guī lǐng   zhōng guò fèng  
pín qiān gǎi   shān chuān yǒu  
dāng shí chāng shuǐ   qīng qiǎn zhuǎn chéng