荒城

宋代 趙葵
城荒葉落風颼颼,淮水茫茫古渡頭。 回首不堪行樂地,黃花點點是離愁。
chéng huāng luò fēng sōu sōu   huái shuǐ máng máng tóu  
huí shǒu kān xíng   huáng huā diǎn diǎn shì chóu