還東野詩

宋代 王令
吾於古人少所同,惟識韓家十八翁。 其辭浩大無崖岸,有似碧海吞浸秋晴空。 此老頗自負,把人常常看。 於時未嘗有夸詫,只說東野口不乾。 我生最遲暮,不識東野身。 能得韓老低頭拜,料得亦是無量文章人。 前日杜子長,借我孟子詩。 三日三夜讀不倦,坐得脊折臀生胑。 旁人笑我苦若是,何為竟此故字紙。 童子請我願去燒,此詩苦澀讀不喜。 吾聞旁人笑,嘆之殊不已。 又畏童子言,藏之不敢示。 奈何天下俱若然,吾與東野安得不泯焉。
rén shǎo suǒ tóng   wéi shí hán jiā shí wēng  
hào àn   yǒu hǎi tūn jìn qiū qíng kōng  
lǎo   rén cháng cháng kàn  
shí wèi cháng yǒu kuā chà   zhǐ shuō dōng kǒu qián  
shēng zuì chí   shí dōng shēn  
néng hán lǎo tóu bài   liào de shì liàng wén zhāng rén  
qián cháng   jiè mèng shī  
sān sān juàn   zuò zhé tún shēng zhī  
páng rén xiào ruò shì   wéi jìng zhǐ  
tóng qǐng yuàn shāo   shī  
wén páng rén xiào   tàn zhī shū  
yòu wèi tóng yán   cáng zhī gǎn shì  
nài tiān xià ruò rán   dōng ān mǐn yān