畫馬四絕 其三

明代 李東陽
望斷朱門白晝長,野煙溪樹晚蒼蒼。也知羈杙為身累,思繞秋風苜蓿場。
wàng duàn zhū mén bái zhòu zhǎng   yān shù wǎn cāng cāng zhī wéi shēn lèi   rào qiū fēng xu chǎng