花落複次前韻

宋代 蘇軾
玉妃謫墮煙雨村,先生作詩與招魂。 人間草木非我對,奔月偶桂成幽昏。 暗香入戶尋短夢,青子綴枝留小園。 披衣連夜喚客飲,雪膚滿地聊相溫。 松明照坐愁不睡,井花入腹清而暾。 先生年來六十化,道眼已入不二門。 多情好事餘習氣,惜花未忍終無言。 留連一物吾過矣,笑領百罰空罍樽。
fēi zhé duò yān cūn   xiān sheng zuò shī zhāo hún  
rén jiān cǎo fēi duì   bèn yuè ǒu guì chéng yōu hūn  
àn xiāng xún duǎn mèng   qīng zhuì zhī liú xiǎo yuán  
lián huàn yǐn   xuě mǎn 滿 liáo xiāng wēn  
sōng míng zhào zuò chóu shuì   jǐng huā qīng ér tūn  
xiān sheng nián lái liù shí huà   dào yǎn èr mén  
duō qíng hǎo shì   huā wèi rěn zhōng yán  
liú lián guò   xiào lǐng bǎi kōng léi zūn