花見羞後唐明宗淑妃王氏也予讀五代史感其瀕死為子乞命數語故為賦之

明代 顧清
花見羞,問汝何時生,不得見爾面,徒聞誇爾名。爾名至今猶在人,爾貌當時知絕倫。 花見羞,雙蛾綠,出侯門,入金屋。君王本代來,不識中州曲。 風塵一朝起,零落隨馬足。隨馬足,事已非,果然摧眉伏沙泥。 遊魂茫茫繞青冢,羅衣血染何當歸。花見羞,入黃泉,生時花應妒,死後花反憐。 花謝枝頭子還結,妾死心事誰當傳。君王墓草埋寒煙,春風麥飯灑誰邊。 花見羞,恨千年。
huā jiàn xiū   wèn shí shēng   jiàn ěr miàn   wén kuā ěr míng ěr míng zhì jīn yóu zài rén   ěr mào dāng shí zhī jué lún
huā jiàn xiū   shuāng é   chū hóu mén   jīn jūn wáng běn dài lái   shí zhōng zhōu
fēng chén zhāo   líng luò suí suí   shì fēi   guǒ rán cuī méi shā
yóu hún máng máng rào qīng zhǒng   luó xuè rǎn dāng guī huā jiàn xiū   huáng quán   shēng shí huā yīng   hòu huā fǎn lián
huā xiè zhī tóu zi hái jié   qiè xīn shì shuí dāng chuán jūn wáng cǎo mái hán yān   chūn fēng mài fàn shuí biān
huā jiàn xiū   hèn qiān nián