懷子尚

宋代 王十朋
滿眼乾戈行路難,故人千里駐征鞍。幾勞終日馳魂夢,安得乘風插羽翰。 水北山南春寂寂,天涯海角路漫漫。欲憑人寄新消息,手把梅枝仔細看。
mǎn 滿 yǎn gān xíng nán   rén qiān zhù zhēng ān láo zhōng chí hún mèng   ān chéng fēng chā hàn
shuǐ běi shān nán chūn   tiān hǎi jiǎo màn màn píng rén xīn xiāo xi   shǒu méi zhī kàn