懷致中

宋代 劉子翬
夢覺殘夜永,山寒氣逾清。 林幽萬籟息,月出虛堂明。 披衣坐復起,懷人思空盈。 經時不對面,素榻浮埃生。 遙知念盍贊,臨風亦關情。 褰幃望岐路,慨然欲宵征。 無人導我先,何因識門庭。 仰憑鴻雁飛,書詞寫深誠。 詞多意莫宣,益遣幽恨並。
mèng jué cán yǒng   shān hán qīng  
lín yōu wàn lài   yuè chū táng míng  
zuò   huái rén kōng yíng  
jīng shí duì miàn   āi shēng  
yáo zhī niàn zàn   lín fēng guān qíng  
qiān wéi wàng   kǎi rán xiāo zhēng  
rén dǎo xiān   yīn shí mén tíng  
yǎng píng hóng yàn fēi   shū xiě shēn chéng  
duō xuān   qiǎn yōu hèn bìng