懷玉山歌二首 其一

明代 李夢陽
懷玉之山玉為峰,四面盡削金芙蓉。東風破碎瀑布落,有潭十八龍為宅。 山頭草堂開者誰,斬木通道余心悲。白猿嘯雨岩竹裂,石路上天風樹吹。 我聞龍乃變化物,群然臥此龍何為。胡不滂沱惠下土,一洗四海無旌旗。
huái zhī shān wèi fēng   miàn jìn xuē jīn róng dōng fēng suì luò yǒu   tán shí lóng wèi zhái    
shān tóu cǎo táng kāi zhě shuí   zhǎn tōng dào xīn bēi bái yuán xiào yán zhú liè shí   shàng tiān fēng shù chuī    
wén lóng nǎi biàn huà   qún rán lóng wéi pāng tuó huì xià   hǎi jīng