淮亭吟

唐代 徐彥伯
貞寂慮兮淮山幽,憐芳若兮攬中洲。崩湍委咽日夜流, 孤客危坐心自愁。矧鶴唳兮風曉,復猿鳴兮霜秋。 熠耀飛兮蟋蟀吟,倚清瑟兮橫涼琴。擷瑤芳兮吊楚水, 弄琪樹兮歌越岑。山碕礒兮隈曲,水涓漣兮洞汨。 金光延起兮驟興沒,青苔竟兮綠蘋歇。 綠蘋歇兮凋朱顏,美人寂歷兮何時閒, 君不見可憐桐柏上,丰茸桂樹花滿山。
zhēn huái shān yōu   lián fāng ruò lǎn zhōng zhōu bēng tuān wěi yān liú  
wēi zuò xīn chóu shěn fēng xiǎo   yuán míng shuāng qiū
yào 耀 fēi shuài yín   qīng héng liáng qín xié yáo fāng diào chǔ shuǐ  
nòng shù yuè cén shān wēi   shuǐ juān lián dòng
jīn guāng yán zhòu xīng méi   qīng tái jìng píng xiē
píng xiē diāo zhū yán   měi rén shí xián  
jūn jiàn lián tóng bǎi shàng   fēng róng guì shù huā mǎn 滿 shān