懷斯遠

宋代 韓淲
晴光雜空雲,青春轉寒谷。眇眇兮章丘,所見惟我獨。 洒然天地間,豈為萬事足。曉風吹詩來,梅枝粲群玉。
qíng guāng kōng yún   qīng chūn zhuǎn hán miǎo miǎo zhāng qiū suǒ   jiàn wéi    
rán tiān jiān   wèi wàn shì xiǎo fēng chuī shī lái méi   zhī càn qún