懷剩人弟瀋陽
天涯別緒古今同,又見歸鴻入遠空。七載滴殘寒夜雨,九旬欲冷杜鵑風。
沙場牧散鐘聲外,嶺海人疑夕照中。南北更憐楊柳處,黃雲青靄一無窮。
tiān
天
yá
涯
bié
別
xù
緒
gǔ
古
jīn
今
tóng
同
,
yòu
又
jiàn
見
guī
歸
hóng
鴻
rù
入
yuǎn
遠
kōng
空
。
。
qī
七
zài
載
dī
滴
cán
殘
hán
寒
yè
夜
yǔ
雨
,
jiǔ
九
xún
旬
yù
欲
lěng
冷
dù
杜
juān
鵑
fēng
風
。
。
shā
沙
chǎng
場
mù
牧
sàn
散
zhōng
鍾
shēng
聲
wài
外
,
lǐng
嶺
hǎi
海
rén
人
yí
疑
xī
夕
zhào
照
zhōng
中
。
。
nán
南
běi
北
gèng
更
lián
憐
yáng
楊
liǔ
柳
chù
處
,
huáng
黃
yún
雲
qīng
青
ǎi
靄
yī
一
wú
無
qióng
窮
。
。