懷可齋簡林鄭二從事

宋代 鄭清之
可齋嚴冷如古書,莊語敢下鉛與朱。 讀之不厭味有餘,簫韶聞奏愁爰居。 文墨政事同機樞,照人炯炯懸冰壺。 昆弟親我同二蘇,對床風雨夜夢俱。 別來半歲意鬱紆,賴有二客能從余。 或寄可齋雙鯉魚,道甫問訊今何如。
zhāi yán lěng shū   zhuāng gǎn xià qiān zhū  
zhī yàn wèi yǒu   xiāo sháo wén zòu chóu yuán  
wén zhèng shì tóng shū   zhào rén jiǒng jiǒng xuán bīng  
kūn qīn tóng èr   duì chuáng fēng mèng  
bié lái bàn suì   lài yǒu èr néng cóng  
huò zhāi shuāng   dào wèn xùn jīn