懷季言弟並簡仲輔叔易

宋代 李綱
我昔謫沙溪,爾送至虎丘。相攜觀劍池,共坐蒼崖陬。 霜寒草木衰,肅肅天地秋。慷慨論世故,豈復知離愁。 中間謫雲安,爾病家山留。獨與仲及叔,分攜浙江頭。 潮聲來海門,風雨助颼颼。銀濤蹙天起,泛此一葉舟。 及玆謫武昌,爾復從我游。迴環溪壑間,渺若雙沙鷗。 長江快清曠,廬阜探奇幽。行盡江南山,始次湖外州。 傳聞浙郡兵,盜用官庫矛。夜深赤白丸,殺吏起相讎。 懷家動歸心,觸熱遽還輈。作別今幾時,此情浩難收。 塊處誰共語,把酒無與酬。憑高欲望遠,獨上黃鶴樓。 吳越天杳杳,風煙晚悠悠。顧嗟禰處士,坐困鸚鵡洲。 胡虜氣方橫,盜賊起如蟊。中原腤鋒鏑,江漢屯貔貅。 爾歸議遷徙,已有定論不。黃屋尚飄泊,吾敢懷燕休。 但願復相見,一解無窮憂。泫然念蒼生,豈為吾身謀。
zhé shā   ěr sòng zhì qiū xiāng xié guān jiàn chí gòng   zuò cāng zōu    
shuāng hán cǎo shuāi   tiān qiū kāng kǎi lùn shì   zhī chóu    
zhōng jiān zhé yún ān   ěr bìng jiā shān liú zhòng shū fēn   xié zhè jiāng tóu    
cháo shēng lái hǎi mén   fēng zhù sōu sōu yín tāo tiān fàn   zhōu    
zhé chāng   ěr cóng yóu huí huán jiān miǎo   ruò shuāng shā ōu    
cháng jiāng kuài qīng kuàng   tàn yōu xíng jǐn jiāng nán shān shǐ   wài zhōu    
chuán wén zhè jùn bīng   dào yòng guān máo shēn chì bái wán shā   xiāng chóu    
huái jiā dòng guī xīn   chù hái zhōu zuò bié jīn shí   qíng hào nán shōu    
kuài chù shuí gòng   jiǔ chóu píng gāo wàng yuǎn   shàng huáng lóu    
yuè tiān yǎo yǎo   fēng yān wǎn yōu yōu jiē chǔ shì zuò   kùn yīng zhōu    
fāng héng   dào zéi máo zhōng yuán ān fēng jiāng   hàn tún xiū    
ěr guī qiān   yǒu dìng lùn huáng shàng piāo   gǎn huái yàn xiū    
dàn yuàn xiāng jiàn   jiě qióng yōu xuàn rán niàn cāng shēng   wèi shēn móu