懷舊用昔人蜀道詩韻

宋代 陸游
曩自白帝城,一馬獨入蜀,晝行多水湄,夜宿必山麓。 時聞木客嘯,常憂射工毒,蜿蜓蛇兩頭,踸踔夔一足;豈惟耳目駭,直恐性命促。 稍歷葭萌西,遂出劍閣北,奴僵不敢訴,馬病猶盡力,我亦困人客,一日帶屢束。 最憶蒼溪縣,送客一亭綠,豆枯狐兔肥,霜早柿栗熟,酒酸壓查梨,妓野立土木。 主別意益勤,我去疲已極,行行求旅店,借問久乃得。 溪聲答歌長,燈焰照影獨,村深寒更甚,薪盡燒簀竹。 須臾風雨至,終夕苦漏屋。 於時厭道途,自誓棄微祿。 猶幾三十年,始謝祝史職。 君恩念篤老,內閣使寓直。 亦思秋豪報,力憊蓺黍稷。 卻尋少時書,開卷有慚色。
nǎng bái chéng   shǔ   zhòu xíng duō shuǐ méi   宿 shān
shí wén xiào   cháng yōu shè gōng   wān tíng shé liǎng tóu   chěn chuō kuí   wéi ěr hài   zhí kǒng xìng mìng
shāo jiā méng 西   suì chū jiàn běi   jiāng gǎn   bìng yóu jìn   kùn rén   dài shù
zuì cāng xiàn   sòng tíng   dòu féi   shuāng zǎo shì shú   jiǔ suān chá  
zhǔ bié qín     xíng xíng qiú diàn   jiè wèn jiǔ nǎi
shēng zhǎng   dēng yàn zhào yǐng   cūn shēn hán gēng shén   xīn jǐn shāo zhú
fēng zhì   zhōng lòu
shí yàn dào   shì wēi 祿
yóu sān shí nián   shǐ xiè zhù shǐ zhí
jūn ēn niàn lǎo   nèi shǐ 使 zhí
qiū háo bào   bèi shǔ
què xún shǎo shí shū   kāi juàn yǒu cán