懷舊山(一作滄浩詩,題雲留別嘉興知己)

唐代 皎然
一坐西林寺,從來未下山。不因尋長者,無事到人間。 宿雨愁為客,寒花笑未還。空懷舊山月,童子念經閒。
zuò 西 lín   cóng lái wèi xià shān yīn xún zhǎng zhě   shì dào rén jiān
宿 chóu wèi   hán huā xiào wèi hái kōng huái jiù shān yuè   tóng niàn jīng xián