懷慧廓然

宋代 釋德洪
蕭蕭暑雨過,空山成夜晴。月出東南峰,娟娟風露清。 飛螢自開合,寒蟬亦悲鳴。興來忽獨往,聽此落澗聲。 永懷西湖上,絕景玉壺明。松際翛然姿,振策自經行。 即欲呼就語,忽隔千里程。何時徑尋子,夜航過臨平。 呼猿何足道,摩雲亦虛名。未若擇法眼,能識廓然兄。 應知像教末,大法欲攲傾。談笑復一出,要使萬世驚。 燈火作朝夕,已有相似情。願隨人天會,仰看辯縱橫。
xiāo xiāo shǔ guò   kōng shān chéng qíng yuè chū dōng nán fēng juān   juān fēng qīng    
fēi yíng kāi   hán chán bēi míng xīng lái wǎng tīng   luò jiàn shēng    
yǒng huái 西 shàng   jué jǐng míng sōng xiāo rán zhèn 姿   jīng xíng    
jiù   qiān chéng shí jìng xún zi   háng guò lín píng    
yuán dào   yún míng wèi ruò yǎn néng   shí kuò rán xiōng    
yīng zhī xiàng jiào   qīng tán xiào chū yào   shǐ wàn 使 shì jīng    
dēng huǒ zuò zhāo   yǒu xiāng qíng yuàn suí rén tiān huì yǎng   kàn biàn zòng héng