懷歸

宋代 鄭思肖
突兀高樓落照間,此身迥出俯人寰。客心不逐年華老,詩興何曾月夜閒。 峽水流歸天際海,淮雲飛度浙中山。杜鵑啼後歸舟發,只有春愁滿載還。
gāo lóu luò zhào jiān   shēn jiǒng chū rén huán xīn zhú nián huá lǎo   shī xìng zēng yuè xián
xiá shuǐ liú guī tiān hǎi   huái yún fēi zhè zhōng shān juān hòu guī zhōu   zhǐ yǒu chūn chóu mǎn 滿 zài hái