化胡歌七首 其六

隋代 佚名
我西化胡時。涉天靡不遙。牽天覆六合。艱難身盡嬰。 胡人不識法。放火燒我身。身亦不缺損。乃復沉深瀏。 龍王折水脈。複流不復行。愚人皆哀嘆。枉此賢人身。 吾作騰波氣。起立上著天。日月頭上皦。光照億萬千。 胡王心方悟。知是我聖人。叩頭求悔過。今欲奉侍君。 伏願降靈氣。怒活國土人。吾視怨家如赤子。不顧仇以嫌。 化命一世士。坐臥誦經文。身無榮華飾。後畢得升天。 吾告時世人。三界裡中賢。欲求長生道。莫愛千金身。 出身著死地。返更得生緣。火中生蓮花。爾乃是至真。 莫有生煞想。得道升清天。未負即真信。喪子千金身。
西 huà shí shè tiān yáo qiān tiān liù jiān nán shēn jǐn yīng
rén shí fàng huǒ shāo shēn shēn quē sǔn nǎi chén shēn liú
lóng wáng shé shuǐ mài liú xíng rén jiē āi tàn wǎng xián rén shēn
zuò téng shàng zhù tiān yuè tóu shàng jiǎo guāng zhào wàn qiān
wáng xīn fāng zhī shì shèng rén kòu tóu qiú huǐ guò jīn fèng shì jūn
yuàn jiàng líng huó guó rén shì yuàn jiā chì chóu xián
huà mìng shì shì zuò sòng jīng wén shēn róng huá shì hòu shēng tiān
gào shí shì rén sān jiè zhōng xián qiú cháng shēng dào ài qiān jīn shēn
chū shēn zhù fǎn gèng shēng yuán huǒ zhōng shēng lián huā ěr nǎi shì zhì zhēn
yǒu shēng shā xiǎng dào shēng qīng tiān wèi zhēn xìn sàng zi qiān jīn shēn