花犯 立夏詠梅子用清真梅花韻

明代 彭孫貽
亞枝低,累累掛綠,秀才賣風味。紺珠勻綴,憶嚼徵含宮,齲齒妍麗。 佳人手摘檐牙倚。吞酸私自喜。記前月、紅潮初盡,香篝曾共被。 心中難拋撇仁兒,春山皺蜇得,和愁憔悴。還可惜,雙頭打,流鶯同墜。 難甦醒、日長人困,剛脆滴、櫻桃濃睡里。巧一陣、楝花風過,吹芳魂似水。
zhī   lěi lěi guà   xiù cai mài fēng wèi gàn zhū yún zhuì   jué zhēng hán gōng   chǐ yán
jiā rén shǒu zhāi yán tūn suān qián yuè hóng cháo chū jǐn   xiāng gōu céng gòng bèi
xīn zhōng nán pāo piě rén ér   chūn shān zhòu zhē   chóu qiáo cuì hái   shuāng tóu   liú yīng tóng zhuì
nán xǐng cháng rén kùn   gāng cuì yīng táo nóng shuì qiǎo zhèn liàn huā fēng guò   chuī fāng hún shì shuǐ