畫草蟲為黃月坡賦

明代 楊慎
天下幾人畫草蟲,吳興公子痴孫隆。冰縑雪練鳴趯趯,丹屏繡幾飛薨薨。 漁父蜻蜓愛釣縷,美人蟋蟀嫌雕籠。百種生意何融融,夷羊非羊鴻非鴻。 長卿帶晚翠,簡子矜秋紅。王孫西遊歸未得,清江碧草煙濛濛。 宋家道君入能品,鸞標鼊軸沉氈穹。古來好手竟寂寞,老痴江東灑絕跡。 君不見醯雞發覆天夢夢,蠓飛磑雨春飛風。小痴大黠應物理,孫痴非痴乃其聰。 痴翁之死誰繼出,西川曹狂稱最工。痴狂乃有兩絕蓻,爚耀滇南與江東。 朅來曹狂數相見,吮毫蠲紙驚飛蓬。月坡仙人好奇者,賞鑒自與山谷通。 鳳嬉亭前月瞳瞳,更仆不知寒漏終。銅盤燒蠟春如烘,懸圖索賦何匆匆。 蚊腳細字盈方空,酒酣操觚持似公,雕刻自愧吾家雄。
tiān xià rén huà cǎo chóng   xīng gōng chī sūn lóng bīng jiān xuě liàn míng yuè yuè dān   píng xiù fēi hōng hōng    
qīng tíng ài diào   měi rén shuài xián diāo lóng bǎi zhǒng shēng róng róng   yáng fēi yáng hóng fēi hóng    
zhǎng qīng dài wǎn cuì   jiǎn jīn qiū hóng wáng sūn yóu 西 guī wèi qīng   jiāng cǎo yān méng méng    
sòng jiā dào jūn néng pǐn   luán biāo zhóu chén zhān qióng lái hǎo shǒu jìng lǎo   chī jiāng dōng jué    
jūn jiàn tiān mèng mèng   měng fēi wéi chūn fēi fēng xiǎo chī xiá yìng sūn   chī fēi chī nǎi cōng    
chī wēng zhī shuí chū   西 chuān cáo kuáng chēng zuì gōng chī kuáng nǎi yǒu liǎng jué yuè   yào diān 耀 nán jiāng dōng    
qiè lái cáo kuáng shù xiāng jiàn   shǔn háo juān zhǐ jīng fēi péng yuè xiān rén hào zhě shǎng   jiàn shān tōng    
fèng tíng qián yuè tóng tóng   gēng zhī hán lòu zhōng tóng pán shāo chūn hōng xuán   suǒ cōng cōng    
wén jiǎo yíng fāng kōng   jiǔ hān cāo chí shì gōng   diāo kuì jiā xióng