花庵多牽牛清晨始開日出已瘁花雖甚美而不堪

宋代 司馬光
望遠雲凝岫,妝余黛散鈿。 縹囊承曉露,翠蓋拂秋煙。 嚮慕非葵比,凋零在槿先。 才供少頃玩,空廢日高眠。
wàng yuǎn yún níng xiù   zhuāng dài sàn diàn
piǎo náng chéng xiǎo   cuì gài qiū yān
xiàng fēi kuí   diāo líng zài jǐn 槿 xiān
cái gōng shǎo qǐng wán   kōng fèi gāo mián