紅情(疏影、暗香,姜白石為梅著語,因易之曰紅情、綠意以荷花荷葉詠之)

宋代 張儼
無邊香色。記涉江自采,錦機雲密。翦翦紅衣,學舞波心舊曾識。一見依然似語,流水遠、幾回空憶。看□□、倒影窺妝,玉潤露痕濕。 閒立。翠屏側。愛向人弄芳,背酣斜日。料應太液。三十六宮土花碧。清興凌風更爽,無數滿汀洲如昔。泛片葉、煙浪里,臥橫紫笛。
biān xiāng shè jiāng cǎi   jǐn yún jiǎn jiǎn hóng   xué xīn jiù céng shí jiàn rán shì   liú shuǐ yuǎn huí kōng kàn     dào yǐng kuī zhuāng   rùn hén shī
xián cuì píng ài xiàng rén nòng fāng   bèi hān xié liào yìng tài sān shí liù gōng huā qīng xīng líng fēng gēng shuǎng   shù mǎn 滿 tīng zhōu fàn piàn yān làng   héng