紅梅

宋代 張侃
天然標緻出群品,綠葉青枝說太狂。卯酒醺酣紅玉軟,春風觸撥瑞龍香。 清臞尚餘山澤相,淡薄強隨時世妝。更道北人初不識,杏花應不敢承當。
tiān rán biāo zhì chū qún pǐn   qīng zhī shuō tài kuáng mǎo jiǔ xūn hān hóng ruǎn chūn   fēng chù ruì lóng xiāng    
qīng shàng shān xiāng   dàn qiáng suí shí shì zhuāng gèng dào běi rén chū shí xìng   huā yīng gǎn chéng dāng