和子瞻題風水洞

宋代 蘇轍
風送江湖滿洞天,洞門可聽人無緣。 土囊郁怒聲初散,石齒聱牙勢未前。 樂奏洞庭真跌宕,歌傳帝所亦清便。 何人隱汭觀遺韻,重使顏成問嗒然。
fēng sòng jiāng mǎn 滿 dòng tiān   dòng mén tīng rén yuán  
náng shēng chū sàn   shí chǐ áo shì wèi qián  
zòu dòng tíng zhēn diē dàng   chuán suǒ qīng biàn 便  
rén yǐn ruì guān yùn   zhòng shǐ 使 yán chéng wèn rán