和子瞻鐵柱杖

宋代 蘇轍
截竹為杖瘦且輕,石堅竹破誤汝行。 削木為杖輕且好,道遠木折恐不到。 閩君鐵杖七尺長,色如黑蛇氣如霜。 提攜但恐汝無力,撞堅過嶮安能傷。 柳公雖老尚強健,閉門卻掃不復將。 公足力無險阻,憐公未有登山侶。 回生四海惟一身,袖中長劍為兩人。 洞庭漫天不覺過,半酣起舞驚鬼神。 願公此杖亦如此,適意遨遊日千里。 歸來倚壁示時人,海外蒼茫空自記。
jié zhú wèi zhàng shòu qiě qīng   shí jiān zhú xíng  
xuē wèi zhàng qīng qiě hǎo   dào yuǎn zhé kǒng dào  
mǐn jūn tiě zhàng chǐ zhǎng   hēi shé shuāng  
xié dàn kǒng   zhuàng jiān guò xiǎn ān néng shāng  
liǔ gōng suī lǎo shàng qiáng jiàn   mén què sǎo jiāng  
gōng xiǎn   lián gōng wèi yǒu dēng shān  
huí shēng hǎi wéi shēn   xiù zhōng cháng jiàn wèi liǎng rén  
dòng tíng màn tiān jué guò   bàn hān jīng guǐ shén  
yuàn gōng zhàng   shì áo yóu qiān  
guī lái shì shí rén   hǎi wài cāng máng kōng